“Cho dù có thuật nhìn ban đêm thì cũng chỉ có thể nhìn được trong bóng tối, có nhìn xuyên qua sương mù được quái đâu.” Diệp Ngôn thả bốn con Cờ yêu ra: “Mỗi người gác một hướng.”
“Rõ!” Bốn con Cờ yêu chen lấn tranh nhau giành vị trí, nhất là khu vực đuôi thuyền ngoài tầm mắt của Diệp Ngôn.
Mãi cho đến tận khi trời sắp sáng tỏ, Kim Nhị Bằng đang chuẩn bị tan làm mới thấy trên mặt biển có một vật đang lắc lư.




